22/8/08

Tôi biết!

Copy từ blog của 1 người bạn :)



TÔI BIẾT




Tôi biết có một người tôi yêu

Tôi, chẳng dám nói

Hèn




Tôi biết có một người yêu tôi

Nhưng, cũng chẳng dám nói

Nhát




Tôi biết có vài người không yêu tôi

Nhưng, vẫn cứ nói

Phiền




Tôi biết có một người tôi không yêu

Mà không nỡ nói

Tội




Tôi biết có một người tôi từng yêu

Tôi, hơi hối tiếc

Buồn




Sao

Không nói với nhau những điều muốn nói

Không trải lòng ra đón ngày đang tới?




Sao

Không đến với nhau khi còn chưa muộn

Đêm đã qua rồi níu giữ được chăng?




Tôi biết có vài người yêu nhau

Mà, có ai nào biết trước

Duyên




Tôi biết có đôi người xa nhau

Mà nào có ai trách móc

Phận




Nên

Hãy làm ngay khi còn kịp lúc

Hãy nhìn nhau như ngày mai xa khuất




Vì trên đời có gì là mãi mãi đâu....



(st)

9/8/08

Hậu Festival

Post mấy (trăm ^^) tấm hình hum trước đi Festival Tây Sơn - Bình Định zí Mama & mấy nhóc tì ở nhà.
Nhìu quá nên tải lên chậm dễ sợ :(.
Post xong sẽ vik bài sau :) (nếu đủ siêng ^^) _ Bi zờ xuống bếp chiên trứng miam miam thôi.
Đói.!!!!

25/7/08

Lối nào ta nên đi?

Má lại bàn chuyện muốn mình về GL để phụ Má công việc kinh doanh đang tất bật.
"Lựa chọn là quyền của con, Má chỉ hướng mọi việc theo chiều hướng tốt."
Sao ai ai cũng muốn hướng người khác theo ý thích của họ vậy? Sao ai ai cũng nghĩ là những gì họ suy nghĩ, tính toán là đúng, là già dặn và kinh nghiệm nên nó hoàn toàn đúng; còn mình, những suy nghĩ của mình cái gì cũng trẻ con non nớt không đáng để tâm sao?!
Đúng, mình có quyền nói "Không, con muốn ở lại!" nhưng lương tâm của mình không cho phép. Về nhà, không đơn thuần là Thích hay Không nữa mà nó đã trở thành Trách nhiệm. Mình mang trách nhiệm của một người chị cả, của một người phải biết hy sinh nhiều điều vì xung quanh mình còn quá nhiều người. Mình không đang sống một mình.!
Về. Có thể ở GL quán xuyến thằng Út; có thể lên Cửa khẩu quản lý cái nhà mới xây đang dự trù làm địa điểm thu đổi ngoại tệ; hoặc sang Cambodia để trông nom cái két sắt. Công việc _ ngoại trừ phải ở nhà_ thì tất cả bảo đảm không nhàm, không nhàn rỗi tí nào. Nhưng... mình thừa biết nó không hợp với mình. Nghệ sỹ đâu thể đi buôn.!
Mình đã quen nếp sống ở cái chốn tráng lệ này mất rồi. Mình quen sử dụng internet mỗi ngày. Mình quen với fastfood, pizza. Mình quen việc ngồi tư lự nhấm nháp ly cafe với bạn bè. Mình quen những ánh đèn sáng nhấp nháy từ các cửa tiệm sang trọng chưa hề đặt chân vào. Mình quen ngồi phía sau, hai chân ngung nguẩy, 2 mắt lúng liếng ngắm phố phường lúc lên đèn. Mình quen với những lịch lãm, những tiện nghi, những sang trọng. Bây giờ phải từ bỏ tất cả, khi mà mình vẫn chưa làm được những dự định dở dang.. quả thật không cam lòng.!
GL, Cửa khẩu hay Cambodia?! Nếp sống chậm rãi. Con người chậm rãi... Mình không thích.! Mình thích những gì chỉn chu, mình cầu toàn.. Ôi về... Buồn chết mất thôi.!
Về ư?????
Sài Gòn mùa mưa có 1 ngày chợt nắng.
Đô thị tất bật có 1 kẻ độc hành.
Quê nhà yên ả có ai kia nổi loạn.
Mình luôn khác.!